việt nam
  [Đăng nhập bài viết] | [Đăng nhập Website] | [Liên Hệ]
      THƯ GỬI ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC TỔNG GP HÀ NỘI
    Người gởi: kyo
    “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng ”
    Thái Bình, ngày 22 tháng 9 năm 2008
    THƯ NGỎ GỬI ĐỨC TGM GIUSE NGÔ QUANG KIỆT
    TRƯỞNG GIÁO TỈNH HÀ NỘI
    Do Đức Cha F.X.Nguyễn Văn Sang – GM GP Thái Bình – niên trưởng hàng Giám Mục Giáo tỉnh Hà Nội, cùng các linh mục hạt trưởng và Ban Tư vấn GP.
    Kính thưa Đức Tổng,
    Chúng con tuy ở GP Thái Bình nhưng cũng thuộc quyền liên đới Toà TGM Hà Nội rất buồn bã và đau đớn khi được tin một số sự kiện đáng tiếc vừa xảy ra tại mảnh đất thủ đô “ngàn năm văn hiến”: nào là những đám đông dân chúng được chỉ huy đến đập phá, huỷ hoại, bôi nhọ và đối xử tàn bạo với người Công giáo trong đó có cả những người lớn tuổi đáng làm cha mẹ của họ trước mắt những người có trách nhiệm giữ gìn an ninh trật tự, gây ra nhiều thiệt hại tinh thần cũng như vật chất, làm cho sự đoàn kết giáo – lương bị thương tổn tại Giáo xứ Thái Hà.
    Vụ việc Toà Khâm Sứ tưởng rằng đang đi đến chỗ tốt đẹp và đối thoại giữa đôi bên, nhưng thực tế đã gây ra những cuộc đối đầu căng thẳng không đáng có, gây nên những phản ứng không hay trong và ngoài nước. Đặc biệt, chúng con xin hiệp thông, chia buồn và ủng hộ triệt để với Đức TGM Giáo Tỉnh Hà Nội. Trong những buổi phát thanh truyền hình có tính chất thông tin một chiều, thông tin không đầy đủ: một mặt cắt xén, không đầy đủ khi đối chiếu với những lời Đức TGM phát biểu, ví dụ câu nói của Đức TGM là “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng ”. Chúng con thiết nghĩ câu văn này có ý kích thích tinh thần dân tộc vượt qua mọi khó khăn thách đố của mình trong mọi lĩnh vực để vươn lên ngang tầm với mọi dân tộc trên thế giới chứ không hề bôi nhọ dân tộc Việt Nam như báo đài đã nói. Để được khách quan, yêu cầu phát lại băng ghi âm và các bài phát biểu đầy đủ được xác nhận, cho cả thế giới được biết. Đàng khác, trong những vụ việc xảy ra trong nước được đăng tải trên báo chí, chúng con còn thấy có nhiều phát biểu nặng nề hơn, ví dụ trong bản tin vietnamnet ngày 19/8/08 trích lời của nhà báo Nguyễn Quang Thiều :
    “Vừa rồi tôi cũng có cuộc nói chuyện về vấn đề cái gì đã tạo ra sức mạnh Mỹ, trong đó có những nhà độc tài, những nhà tư bản, nhưng quan trọng hơn, là nước Mỹ đã trọng thị mỗi con người, bảo vệ mỗi con người đó, để khai thác tối đa năng lực, trí tuệ và sự dâng hiến của mỗi người. Điều đó làm nước Mỹ trở nên mạnh... Lúa gạo là cần thiết cho cung cấp lương thực nhưng nếu chỉ trông chờ vào mảnh ruộng đó để đẩy dân tộc lên, nhưng đúng như câu nói hài hước mà đau lòng của Trần Đăng Khoa là, Việt Nam chỉ có thể bay theo kiểu gà vịt, nếu chỉ trông vào lúa gạo chứ không thể là rồng bay lên. Đó sẽ là một sự thật đau đớn. Trong cuộc cách mạng để dân tộc này một lần nữa hùng cường cần có một tiểu cách mạng với người Việt: sự nói thật. Sự nói thật của mỗi người dân. Nói thật là lương tâm của anh ta với dân tộc, đất nước, thời đại này, khi hành vi của chúng ta chưa thực tốt đẹp. Sự nói thật bây giờ vẫn còn rất ít. Không phải cái gì cũng nói thật, nhưng sự nói thật thiện chí, khoa học, nhân văn vì sự đổi mới của dân tộc này còn rất ít. Có lúc tôi đã từng phải nói dối và cảm thấy xấu hổ, nhục nhã. Nếu chúng ta không nói thật với nhau, từ cậu học sinh tiểu học đến cô giáo của chúng, đến lãnh đạo, thì không thể làm cách mạng”;
    Hay cuộc trao đổi của các bạn đọc đã phản hồi lại:
    “Thật là một cuộc trao đổi rất cởi mở, rất chân thành, rất sâu sắc! Tôi rất tâm đắc đọan kết, khi mà cả Nguyễn Quang Thiều và Trần Đăng Khoa đều cùng nhấn mạnh đến việc cần phải NÓI THẬT. Hiểu một cách khác, có một sự thật đang thách thức chất lượng xã hội của chúng ta, đang dần hủy họai niềm tin và cản trở các nỗ lực vươn lên của chúng ta, đó là SỰ GIẢ DỐI. Theo tôi, sự giả dối đang ngày càng lan rộng, hiện diện ở tất cả mọi lĩnh vực và phổ biến đến nỗi đã trở quen thuộc, khiến cho người ta có thói quen nghi ngờ mọi giá trị. Điều này tác động đặc biệt tiêu cực đối với thế hệ trẻ. Đó thực sự là một hiểm họa!” (trandinhminh62 [@] yahoo.com);
    “Buổi nói chuyện khá hay. Tôi chỉ xin đóng góp một điều duy nhất là: - Chúng ta cần phải nói thẳng nói thật, không úp mở. Cả dân tộc ta đã đến lúc phải nói thẳng, nói thật. cho dù sự nói thẳng nói thật đó có đối tượng là Đảng, Chính phủ... cũng cần phải nói thẳng nói thật. Cám ơn VietNamNet!”; (lehongminh28 [@] yahoo.com)
    “Tôi thấy rất tự hào khi là người Việt Nam trong những năm tháng đấu tranh, nhưng bây giờ tôi lại thấy xấu hổ khi dân tộc ta đã độc lập. Các nhà báo đã nói đúng, nếu một xã hội mà còn rất nhiều những cán bộ, những \"kẻ đầy tớ\" tham nhũng, vơ vét tiền của nhân dân, lại được che chở bởi một thế lực ngầm, thì không bao giờ chúng ta có thể giàu được. Xin các vị lãnh đạo hãy lắng nghe những ý kiến này” (ngocthuyp [@] yahoo.com)
    Những phát biểu trên trong báo Vietnamnet chúng con thấy còn xúc phạm (nếu có) đến danh dự của con dân và tổ quốc Việt Nam rất nhiều. Vậy sao chính quyền và các báo chí lại bỏ qua mà chỉ nhằm vào Đức Tổng sau khi đã cắt xén một cách hữu ý và bình luận một cách ngang ngược, không đúng với lương tâm của người cầm bút.
    Hiện nay trong vụ án chất thải của xí nghiệp Vedan, những góp ý của đọc giả cũng nặng nề gấp trăm ngàn lần lời của Đức Tổng. Ví dụ, có đọc giả viết: “trong mười năm nay có đầy đủ quan chức ban ngành kiểm tra nhiều lần mà cũng không phát hiện ra sai sót, ngược lại còn tự thưởng huân huy chương cho nhau, kể cả công ty Vedan”. Chúng con không đủ thời gian để trưng dẫn, xin đọc trên vietnamnet. Hơn nữa, Đức TGM chưa được hân hạnh ra hầu toà để luận định tội lỗi mà các nhà báo, phát thanh truyền hình đã nhục mạ Ngài như kẻ bán nước hại dân... Chúng con xin các vị đó nhìn lại vụ Nguyễn Việt Tiến, trong PMU18 bị báo chí lên án, sau đó được chính toà án tuyên bố “không đủ bằng chứng để buộc tội” và được tha bổng, lại còn nói “động cơ làm ảnh hưởng để tạm giam ông Nguyễn Việt Tiến là do báo chí”. Vậy trường hợp của TGM thì sao? Chúng con cũng xin các nhà văn, nhà báo, phát thanh viên, biên tập viên này hãy lấy lương tâm tìm hiểu và bình luận cho đúng sự thật, đừng đi đến chỗ sai lầm chết người và làm hại đến thanh danh của Đức TGM là người có uy tín trong nước và quốc tế; vô tình làm cho khối đại đoàn kết dân tộc bị sứt mẻ, sau này khó có thể khắc phục được trong lịch sử.
    Chính những nhận định nhỏ mọn này của chúng con xin gửi đến Đức TGM và xin Thiên Chúa là Cha giàu lòng nhân ái chúc lành cho Đức Tổng để Ngài an tâm gánh vác nhiệm vụ nặng nề của Tổng GP Hà Nội cũng như vai trò Tổng thư ký của HĐGMVN.
           Kính mến.
     
    Ngươi gởi: tran hung
    email: tran.hung528 [@] gmail.com

    Không đi sâu vào vụ tranh chấp đất, ai đúng sai. Tôi có vài cảm nhận cá nhân có thể là cực đoan về " Nhân vật đương thời" - Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt trở thành người nổi tiếng và sẽ đi vào lịch sử dân tộc chỉ bằng một câu nói: " Tôi cảm thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam".
    Trước hết tìm hiểu nguyên văn xem có bị trích dẫn, xuyên tạc hoặc tách ra khỏi ngữ cảnh câu nói không? Người khách quan xác định: "Không", và không ai nghỉ rằng nó xuất phát từ sự bức xúc ; Bỡi không thế lực nào bàn binh bố trận chống nhau mà "lỡ lời" cả. Còn hệ quả của nó như thế nào?

       * Ai cũng biết lịch sử cận đại Việt Nam và Công giáo là vấn đề nhạy cảm, người có trách nhiệm đều cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói của mình. Qua sự cố trên, Tôi nghĩ Tòa thánh Vatican nên coi lại hệ thống giáo dục của mình và cách chức ngay chức Tổng giám mục của ông ta.
       * Người Công giáo Viêt Nam chân chính phải biết hổ thẹn về cha của mình, có quan điểm rõ ràng, không chống chế cái sai trái . Biết bao công sức của giáo dân đấu tranh gần như đổ xuống sông xuống biển chỉ vì câu nói của ông ta, Chưa kể sẽ được trích dẫn lâu dài phục vụ cho quan điểm, mục đích chính trị phản bác Công giáo tại Việt Nam. Có thể coi Ngô Quang Kiệt là tội đồ của Chúa vì Ông ta làm xấu đi hình ảnh Công giáo Việt Nam không sống trong lòng dân tộc. Cá nhân ông ta còn nợ đồng bào mình một lời xin lỗi, nếu ông ta có lòng tự trọng và chợt nhớ lại người đẻ ra mình là bà mẹ Việt Nam.
       * Quan điểm cá nhân của tôi và tôi cũng tin rằng nhiều người đồng tình: Theo tín ngưỡng nào là quyền của cá nhân, mọi người cần tôn trọng, cần đấu tranh cho niềm tin của mình. Ở đâu tôi không biết chứ ở Việt Nam. Tôn giáo mà không sống trong lòng dân tộc, thì dù ở chế độ nào cũng khó thể tìm được tiếng nói chung đoàn kết tôn giáo và Cộng đồng người Việt Nam chấp thuận. Bây giờ tôi tin như thế! và có lẽ còn tồn tại dài lâu vì bản sắc văn hóa riêng của mỗi dân tộc là cái có tự ngàn đời.
     
Góp ý cho bài viết này