Lời nói đầu:
Kính thưa các đọc giả. Khi mà xã hội còn những điều bất công, sự tham lam độc ác và đố kỵ của con người đã vô tình hay cố ý gây ra bao nỗi đau thương mất mát cho những con người bất hạnh khác, thì cốt truyện chính là sự khát vọng vươn tới một cuộc sống tốt đẹp trong một xã hội công bằng tự do dân chủ cho tất cả mọi người, đó cũng chính là điều mà tôi muốn gởi gắm đến bạn đọc. Những ước mơ dù không bao giờ có thật thì những ước mơ vẫn luôn luôn có thật. Vì là một người dân Việt Nam, bị ràng buộc bởi pháp luật hiện hành của Việt Nam, cho nên ngòi bút còn bị hạn chế rất nhiều về tư tưởng cũng như trong ngôn từ và cốt truyện. Câu chuyện đơn giản chỉ là một sự tưởng tượng không có thật, là sự đấu tranh quyết liệt giữa điều thiện và ác của xã hội loài người trong bất cứ mọi thời đại, hoàn toàn không có ý phê phán hay bôi nhọ xã hội hiện tại. Trong bất kỳ một con người nào hoặc trong bất kỳ một xã hội nào cũng luôn tồn tại điều thiện và ác, hãy đem chúng lên bàn cân để có thể tạo được một thế đứng cân bằng vững chắc.Không riêng gì văn học mà trong bất kỳ một lĩnh vực nào khác, tôi đều chỉ biết chút ít trong phạm vi hạn hẹp không chuyên, mong được các bạn thông cảm và góp ý phê bình để tôi có cơ hội hoàn thiện hơn về cách viết văn. Xin chân thành cám ơn !Nguyễn Đặng Hải
Phần I - Kênh nước đen
Ngày xửa ngày xưa, nơi một con kênh nước đen, nước ở đây đục ngầu và hôi hám do con người thay nhau đổ xuống những thứ rác bẩn, vì vậy mà người ta quen gọi là kênh thúi. Không ai biết rõ con kênh có từ đâu và do ai đào, chỉ biết rằng con kênh trải dài từ nơi con người sinh sống đến tận con sông nhỏ nằm bên bìa một khu rừng hoang vắng, được con người dùng vào việc thoát nước và nhân tiện đôi khi người ta cũng dùng làm nơi chứa rác, cho nên nước trong con kênh tù đọng và nhớp nháp trông giống như một bãi lầy. Đây cũng chính là nơi ở của thần Công Lý, thần là một trong các vị thần cai quản vùng đất không rộng lắm quanh đây, đó là đất nước mang tên Hy Vọng. Nơi đây không đến nỗi hoang sơ cũng không gọi là tấp nập, núi không chạm tới mây và đất không cao hơn biển, khi hạn hán lúc mưa dầm. Một hôm thần Công Lý gởi email mời thần Can Đảm sống ở nơi biển xa và thần Chân Thật ở vùng đầm lầy thâm sâu hiu quạnh đến và bảo:
- Con người nơi đây tham lam đố kỵ, trộm cướp liên miên, ỷ mạnh hiếp yếu, ăn chơi sa đọa, trác táng suy đồi, giả nhân giả nghĩa. Đó là do sự lộng hành tác quái của thần Tham Lam và thần Gian Ác. Mong hai thần hãy đến nhân gian giúp cho thần Tình Yêu và thần Nhân Ái thêm sức mạnh vượt qua lòng tham và điều ác, mang đến cho con người nơi đây sự sống đúng đắn tốt đẹp hơn, để thế hệ con cháu của họ sau này có một cuộc sống thanh bình ấm no hạnh phúc hơn.
- Đồng ý, tôi sẽ đem lại sự chân thành trong tình yêu cũng như trong tình nhân ái của con người. - thần Chân Thật nói
- Thế còn thần, không cùng đi cùng chúng tôi à ? - thần Can Đảm hỏi thần Công Lý
- Tôi xin lỗi, trước đây thần Sức Mạnh có lần thách thức đấu pháp lực với tôi và kết quả là tôi đã thua, tôi không còn mặt mũi nào dám nhìn mặt thần ấy nữa. Vì vậy mà tôi đã chôn vùi cuộc đời mình hơn ba trăm năm nay nơi con kênh thúi này. - thần Công Lý nghẹn ngào kể
- Thôi được, chúng tôi sẽ cố gắng mang đến cho con người tính chân thật và lòng can đảm - thần Can Đảm thông cảm nói, đặt bàn tay lên đôi vai thần Công Lý rồi cả hai cùng ra đi.
Những đôi giày đạp trên cỏ đẫm sương dần che khuất sau màn đêm cô tịch, đâu đó vẫn còn vọng lại tiếng bước chân của hai vị thần đang đi về phía nhân gian. Một đôi mắt nhìn sâu nơi bóng tối, đôi mắt già nua vì chất chứa nỗi ưu phiền mệt mỏi bao ngày, mà cũng có thể là đôi mắt ơ thờ lãnh đạm của kẻ thất bại, mất niềm tin và đang trong nỗi tuyệt vọng cay đắng. Tiết trời se se lạnh, từng cơn gió thổi nhè nhẹ cũng đủ làm cành lá lay động và lao xao, không gian trở nên hiu quạnh hơn và mênh mông hơn. Trên bầu trời vô số các vì sao lấp lánh, những vì sao như từ lâu lắm mới có dịp lóe sáng trở lại, rủ nhau về cùng tụ họp hôm nay, những áng mây xanh và trắng nhẹ trôi xuyên qua ánh trăng khuyết trở thành những đợt khói lan tỏa rồi tan biến trong nền trời vô tận. Xa xa nơi phương bắc, một ánh sao băng vừa rơi thật nhanh giữa lưng trời.
... ... ...
Không bao lâu sau, người ta thấy thần Chân Thật trong bộ dạng tiều tụy te tua trở về, khi đó thần Công Lý vừa mới thức dậy sau một giấc ngủ dài. Nhìn bộ dạng rách nát của thần Chân Thật nên thần công lý nhận không ra.
- Ngươi đi đâu đây ? - thần Công Lý hỏi
- Tôi là thần Chân Thật đây - thần Chân Thật trả lời
- Ngươi là thần Chân Thật ? - thần Công Lý nhắc lại
- Vâng, chính tôi - thần Chân Thật gật nhẹ đáp
Quả nhiên là thần Chân Thật đây mà. Thần Công Lý chăm chú nhìn thật kỹ từ trên xuống dưới vị thần mà mình quý mến nhất trong số các vị thần cai quản nơi đây.
- Sao thần ra nông nổi này ? thần Công Lý chua xót hỏi
- Chuyện rất dài dòng, từ khi tôi đến chốn nhân gian - thần Chân Thật trả lời và ánh mắt nhìn xa xăm.
- Sao thần trở về có một mình, thế còn thần Can Đảm đâu ? - thần Công Lý lại hỏi
- Thần Can Đảm đã bị bắt rồi - đôi môi giựt giựt thần Chân Thật trả lời
- Bị bắt ? - thần Công Lý thốt lên
Thần Chân Thật chỉ im lặng cúi đầu và mắt nhìn xuống dưới bàn chân, mà có thể đang nhìn từng ngón chân ngúng ngoáy. Cả hai cùng im lặng, một khoảng im lìm như nhấn chìm tất cả vạn vật xung quanh. Đâu đó tiếng chó sói tru tréo vọng lại từng hồi từ rừng sâu. Một con cá quả quẫy mạnh trong làn nước đục ngầu của con kênh thúi như muốn thoát ra bên ngoài, hy vọng đớp lấy một thứ không khí mà nó nghĩ sẽ trong lành hơn, hoặc có thể là nó không thể chịu đựng được sự im lắng khủng khiếp như thế. Trên tán cây si già và trong những bụi cỏ, tiếng côn trùng rả rích báo hiệu những cơn mưa sắp tới.
- Sao thần Can Đảm lại bị bắt ? Ai bắt thần ấy ? - thần Công Lý phá tan sự im lặng hét lên giận dữ
- Thần Quyền Lực bắt, tôi cũng không rõ nguyên nhân, nhưng có lẽ là do thần Tham Lam và thần Gian Ác sắp đặt tất cả. - thần Chân Thật trả lời
- Tham Lam và Gian Ác dám làm như thế sao ? - thần Công Lý không giữ được bình tĩnh
- Họ có thể làm bất cứ điều gì, pháp lực của họ rất mạnh, hơn nữa họ còn có thần Quyền Lực và thần Sức Mạnh bảo vệ cho họ nữa. - thần Chân Thật buồn bã nói
- Pháp lực của họ rất mạnh ? - thần Công Lý lặp lại
- Đúng vậy, họ có thể đổi trắng thành đen. Thế lực, tiền tài và pháp luật đều nằm trong tay họ. Thần Can Đảm và tôi không đủ sức đối chọi với họ. Bản thân tôi suýt chút nữa cũng chung số phận với thần Can Đảm. - thần Chân Thật phân trần
- Thần Can Đảm thì tôi có thể hiểu được, còn thần, bọn chúng lấy cớ gì mà làm khó dễ thần ? - thần Công Lý thắc mắc
- Họ nói tôi vi phạm pháp luật. - thần Chân Thật đáp
- Thần vi phạm pháp luật ? - thần Công Lý nhắc lại
- Họ nói với tôi như thế. - thần Chân Thật buồn bã nói
- Thần đã làm gì vi phạm pháp luật ? - thần Công Lý hỏi
- Tôi không biết, tôi chỉ làm đúng những gì thuộc quyền cơ bản của một con người ghi trong hiến pháp thôi. - thần Chân Thật trả lời
- Vậy thần đã làm những gì ở chốn nhân gian ? - thần Công Lý hỏi
- Tôi chỉ nói lên sự thật từ suy nghĩ của mình, bênh vực lẽ phải, đề cao tình yêu và lòng nhân ái của con người thôi. - thần Chân Thật giải bày
Gật gật đầu thần Công Lý suy ngẫm hồi lâu. Đó là lý do khiến thần Công Lý yêu thương quý mến thần Chân Thật hơn hết. Sự chân thật, dù có khi đúng, khi sai, sự chân thật vẫn luôn là sự thật. Sự chân thật dù thế nào cũng không bao giờ là lố bịch hay mỉa mai, nhất là khi sự chân thật ấy bênh vực cho lẽ phải, vun đắp cho tình yêu đôi lứa và lòng nhân ái của con người thì sự chân thật đáng để cho kẻ khác trân trọng giữ gìn. Một con diều hâu dang rộng đôi cánh đón gió lượn lờ vạch những vòng cung lớn trên tầng mây cao tít như đang nghe ngóng câu chuyện giữa hai vị thần. Trời đã về chiều, bầu trời cũng trở nên tĩnh mịch hơn, một cơn gió lốc đi ngang qua cuốn theo bụi bặm cùng những chiếc lá vàng làm lay động cành lá dữ dội và phát ra những tiếng kêu xào xạc, chú sóc nâu đuôi xù giật mình nhảy chóc từ bên kia cành một cây tùng già, liếc nhanh về hướng Tây rồi thoắt biến mất dạng trong một hốc cây cao.
...
(hết tập 1)
- Thần nói lên suy nghĩ của bản thân mình sao có thể là vi phạm pháp luật ? Thật quá vô lý. - thần Công Lý thở dài
- Họ bảo như thế là lợi dụng tuyên truyền. Bảo tôi không được phép tự ý xây dựng website, tìm kiếm và chia sẻ những thông tin về tự do dân chủ. Họ cho phép tôi được suy nghĩ bất cứ điều gì về nhân quyền và dân chủ, nhưng không được nói ra cho người thứ hai biết. Tuy rằng tôi đã nói với họ rằng, tôi không thuộc một tổ chức nào, những việc tôi làm cũng chỉ nhằm xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Tôi không đặt điều bịa đặt để xuyên tạc, không chửi bới hay chống đối mà chỉ muốn cùng con người đấu tranh chống lại những tiêu cực cũng như tệ nạn xấu xa còn tồn đọng trong xã hội, để góp phần xây dựng một đất nước tự do dân chủ công bằng tốt đẹp và giàu mạnh hơn. Những gì tôi làm đều hợp với lòng người và đúng với đạo đức của xã hội. - thần Chân Thật bức xúc giải bày
- Vậy họ muốn gì ở thần ? - thần Công Lý lại hỏi
- Họ muốn tôi cam kết không tiếp tục vi phạm nữa và về phía họ. Họ lo sợ tôi bị rủ rê lôi kéo theo những thế lực thù địch. - thần Chân Thật trả lời
- Vậy thần tính sao, có thực hiện những điều họ muốn không ? - thần Công Lý thắc mắc
- Tất nhiên tôi phải chấp hành đúng luật pháp. Thật ra họ đã hiểu không đúng về tôi, vì thực tế tôi chỉ ca ngợi lối sống chân thật, ca ngợi thần Tình Yêu và thần Nhân Ái, và lên án thần Tham Lam và thần Gian Ác, chứ không hề chống đối thần Quyền Lực, tôi đứng về lẽ phải của con người và sự tốt đẹp của xã hội. Nếu thần Quyền Lực thật sự muốn xây dựng một xã hội công bằng dân chủ ấm no hạnh phúc cho mọi người thì tôi sẵn sàng đem sức tàn tài mọn của mình cùng giúp sức. Nhưng trước hết cần phải lánh xa thần Tham Lam và thần Gian Ác. Tất nhiên không phải một sớm một chiều có thể thay đổi tất cả xã hội được, cần phải có thời gian và sự đầu tư. Tuy nhiên trước mắt cần phải có sự quyết tâm, không chỉ hô hào bằng những lời nói hay ho và những lời hứa hẹn tốt đẹp hoặc những thủ tục hình thức. Biết tôn trọng lắng nghe tâm tư nguyện vọng cũng như quan điểm riêng của mỗi người dù đúng hay sai. Nếu thần Quyền Lực và thần Sức Mạnh làm được như thế thì đó thật sự là niềm tin và cũng là chỗ dựa của con người và cũng chính là nền tảng để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn trong một đất nước giàu mạnh hơn. Điều đó nâng cao ý thức của con người trong xã hội cũng như nâng cao quyền con người, làm cho con người thêm nhiệt huyết và mạnh dạn hơn trong việc đấu tranh chống lại tệ nạn và sự bất công của xã hội trước thế lực của Tham Lam và Gian Ác. Đành rằng không có xã hội nào là tốt đẹp tuyệt đối, nhưng cũng chính vì vậy mà con người hoàn toàn có thể xây dựng được một xã hội tốt đẹp hơn. - thần Chân Thật tỏ bày bằng cảm xúc dâng trào
- Thần có gặp thần Tình yêu và thần Nhân Ái không ? - thần Công Lý ngắt ngang qua chuyện khác
- Đôi lúc cũng gặp gỡ trao đổi với nhau vài câu, nhưng rất khó gặp được họ lâu và thường xuyên. - thần Chân Thật đáp
- Vì sao thế ? - thần Công Lý hỏi
- Thần Tình Yêu thì bận bịu đi khắp nơi, vũ trường quán bar, karaoké, nhà hàng khách sạn và quán bia đèn mờ,... Còn thần Nhân Ái thì phải liên tục họp mặt với báo đài, truyền hình, truyền thông,... - thần Chân Thật trả lời
- Sao lại có chuyện như thế ? - thần Công Lý tỏ ra ngạc nhiên
- Con người gọi đó là tình yêu thực dụng và từ thiện có tính toán. - Thần Chân Thật giải thích
- ??? - thần Công Lý ngơ ngác
- Nghĩa là đa phần lớp trẻ đặt tiêu chuẩn đầu tiên của tình yêu là tiền bạc, có nhiều tiền để đáp ứng nhu cầu ăn chơi hưởng thụ và niềm kiêu hãnh của họ. Tình yêu đối với họ chỉ như mặc vào một chiếc áo mới, dễ dàng cởi bỏ và mau chóng mặc vào cái khác. Còn về lòng nhân ái thì đa phần con người thích làm việc từ thiện nếu được nổi tiếng, nghĩa là hình ảnh tên tuổi của họ phải được ca ngợi trên truyền hình hay báo đài thì họ sẵn sàng bỏ ra nhiều trăm triệu chỉ để mua một thứ vớ vẩn nào đó chẳng hạn, và người ta dùng những số tiền ấy chia cho những kẻ đáng thương may mắn khác trong xã hội. - thần Chân Thật nói tiếp
- Họ dám bỏ ra cả nhiều trăm triệu để làm việc thiện cơ à ? - thần Công Lý gật đầu đắc ý
- Vài trăm triệu đối với họ có thấm tháp gì, chỉ đáng là vài đồng tiền lẻ so với số tài sản kếch xù mà họ sở hữu. - thần Chân Thật phân bua
- Ồ ! Vì sao họ lại giàu có như thế ? - thần Công Lý thốt lên kinh ngạc
- Điều này tôi cũng không rõ, có thể thần Tham Lam và thần Gian Ác biết. - thần Chân Thật đáp
Bóng trăng dần thấp, bầu trời vắng vẻ trong màn sương bao phủ của đất trời. Tiếng côn trùng cũng im bặt vì mệt nhoài rên rỉ suốt đêm thâu. Mặt trời chưa lên, nhưng ánh sáng đã loang loáng trên đỉnh núi xa xa làm cho màu mây trở nên trong xanh hơn, và không gian dần trở nên ấm áp hơn. Giữa đất trời hoang hiu nơi con kênh thúi, hai vị thần trò chuyện suốt đêm thâu mà câu chuyện như vừa mới bắt đầu. Một chiếc lá bằng lăng đã úa vàng không biết từ đâu bay vội lên đám cỏ dại bên bờ con kênh thúi, một cơn gió vừa mới đi ngang qua, mặt nước khẽ gợn những con sóng nhỏ nhoi rồi im lắng.
...
(hết tập 2)
Những tia nắng đầu tiên vừa ló dạng sau ngọn núi, không gian hiện rõ cảnh vật xung quanh, có thể nhìn thấy chân trời ở rất xa. Những giọt sương hay có thể là những giọt nước sau cơn mưa chiều hôm qua còn đọng lại trên những chiếc lá cây si già và trên những ngọn cỏ bên bờ con kênh thúi. Mặt đất ẩm ướt nhưng không lầy lội, có thể vì cơn mưa chiều qua chỉ là cơn mưa đầu mùa nên vùng đất khô khan còn chưa thỏa cơn khát bấy lâu.
- Tại sao thần trở nên te tua rách nát như thế - thần Công Lý phân vân
- Tôi cố sức mang đến cho con người sự chân thật, nhưng điều đó thật khó khăn. Thần Can Đảm thì bị bắt, thần Tình Yêu và thần Nhân Ái thì rất hiếm khi tôi gặp được, còn thần Tham Lam và thần Gian Ác thì luôn tìm cách hại tôi. Không có ai giúp tôi cả, con người thì tỏ ra hoài nghi, thương hại hoặc thờ ơ với tôi. Có thể do con người đã bị sự tác động và chi phối bấy lâu của thần Tham Lam và thần Gian Ác. Tôi lang thang không có việc làm, không nơi nương tựa và không khác một kẻ ăn mày, may mắn lắm mới mò về được nơi đây với thần. - thần Chân Thật ngậm ngùi
Thần Công Lý trầm tư hồi lâu, ánh mắt nhìn xa xăm rồi gật gật đầu, ánh mắt sáng lên như vừa nghĩ ra một điều gì đó.
- Thôi thần hãy vào phòng tôi tắm rửa, thay quần áo, ăn uống và nghỉ ngơi đi, thần chắc đã mệt mỏi rồi - thần Công Lý tỏ ra yêu thương trìu mến
- Vâng tôi xin đi nghỉ đây - thần Chân Thật nói rồi đi vào trong
Bên ngoài, trên cây si già một đôi chim sâu đang chuyền cành kêu chíu chít liên hồi. Thần Công Lý chăm chú nhìn đôi chim sâu mà lòng bồi hồi nhớ lại quá khứ, khi xưa ta cũng như loài chim này, hoạt bát, nhiệt tình và năng động. Đã có thời nhiệt huyết luôn sôi sục trong tim và chí khí luôn căng đầy lồng ngực vạm vỡ. Trừ những kẻ xấu xa sợ ta, ai cũng tin tưởng ta, ai cũng cảm thấy yên tâm và hạnh phúc được có ta bên cạnh. Ngay cả chúa tể các vị thần là thần Tạo Hóa cũng tin tưởng và quý trọng ta. Chính thần Tạo Hóa từng giao nhiệm vụ cho ta đi khắp nơi đem công bằng đến cho thế gian. Ấy vậy mà, không biết tự bao giờ ta trở nên già nua, thờ ơ lãnh đạm với thế gian, chôn vùi cuộc đời bằng những giấc ngủ vùi nơi con kênh thúi này. Đôi lúc ta nghe con người nói chuyện với nhau khi đi ngang qua đây, họ nói rằng \"trên đời làm gì có công lý\" hoặc \"lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh\" hoặc đại loại những câu trách móc hay không tin ta. Ta phải làm gì đây ? Giờ đây ta có đến với nhân gian chưa chắc họ đã tin tưởng vào ta, pháp thuật của ta giờ đây chưa chắc đã đấu lại với Tham Lam và Gian Ác. Chân thật và Can Đảm đã cho ta hiểu được sức mạnh của ta không còn là nỗi khiếp sợ của Tham Lam và Gian Ác nữa, pháp lực của chúng giờ đây đã lớn mạnh không tưởng, có thể giẫm đạp lên cả chính ta mà không e ngại. Trong khi ta, ngày càng trở nên yếu đuối nhu nhược hơn cả khi xưa, khi ta bị thảm bại trước thần Sức Mạnh.
Khẽ buông tiếng thở dài, thần Công Lý ngán ngẫm nhìn về phía xa, một ngọn núi mờ mờ, trên đỉnh treo lơ lững cái khối tròn đỏ hồng to lớn thân quen, đó là mặt trời của bình minh giờ đã lên cao, qua khỏi ngọn núi. Giật mình vì cái gì đó đụng vào người, thì ra là thần Chân Thật đã đứng bên cạnh từ lúc nào mà thần Công Lý đã không hay biết.
- Thần làm ta giật cả mình, sao thần không nằm nghỉ ngơi cho khỏe - thần Công Lý nhẹ trách
- Tôi vừa ăn uống nghỉ ngơi xong, thấy người nhẹ và khỏe nên ra đây - thần Chân Thật nói
- À mà này, khi ở nhân gian thần có gặp thần Trí Tuệ không ? - thần Công Lý hỏi
- Thần Trí Tuệ ? - thần Chân Thật ngơ ngác hỏi lại
- Đúng, thần Trí Tuệ - thần Công Lý xác nhận
- Thần Trí Tuệ đã lên núi sống ẩn dật từ lâu rồi mà - thần Chân Thật ngơ ngác đáp
- Ồ, vậy à, sao thần biết ? - thần Công Lý ngạc nhiên
- Lâu lâu tôi vẫn lên núi thăm thần ấy, nhờ thần ấy chỉ dạy cho nhiều điều hay và bổ ích cho nên kiến thức tôi mới được như ngày hôm nay - thần Chân Thật tỏ ra kiêu hãnh nói
- Hèn gì... Thế thần có biết nguyên nhân vì sao thần Trí Tuệ lại bỏ chốn nhân gian để sống ẩn dật thế không ? - thần Công Lý hỏi
- Thần ấy tâm sự với tôi rằng, vì ở chốn nhân gian thần ấy cũng trở nên vô dụng không làm được gì cả
- Sao lại thế ? - thần Công Lý ngắt ngang
- Thần ấy nói ở nhân gian người ta quý trọng bằng cấp và con người có khả năng thao tác như một cái máy được lập trình sẵn những thứ đã học được, họ không hiểu giá trị của tầm nhìn, tư duy và trí tuệ. Thần ấy không có bằng cấp và không có thân thế, nghĩa là không có sự quen biết và không có thế lực, thần ấy nói trí tuệ không dùng những thứ ấy làm bình phong, cho nên không ai sử dụng thần ấy cả. Chán nản thần ấy lên núi sống ẩn dật để quên đời. - thần Chân Thật giải thích
- Nhưng thần Trí Tuệ vốn là một người tài giỏi mà - thần Công Lý nói
- Thần ấy nói rằng, ngoài bạn bè và những người thân quen thì không ai nghĩ rằng thần ấy tài giỏi. - thần Chân Thật trả lời
- Thế sao thần Trí Tuệ không làm điều gì đó để cho mọi người thấy thần ấy tài giỏi - thần Công Lý thắc mắc
- Tôi cũng nói với thần Trí Tuệ như thế, nhưng thần ấy giải thích với tôi rằng, tầm nhìn, tư duy và trí tuệ chỉ nằm trong ý nghĩ, nếu không có điều kiện và cơ hội để phát huy và thực hiện thì cũng chẳng làm được trò trống gì và nếu để lâu ngày sẽ phai nhạt và quên lãng theo thời gian. Hơn nữa, trí tuệ không phải để khoe khoang phơi bày, làm thế chỉ khiến cho thần Đố Kỵ thêm ganh ghét mà tìm cách hại mình. - thần Chân Thật giải bày
Im lặng, một sự im lặng lại bao quanh không gian. Muốn nói tiếp điều gì đó, nhưng thần Công Lý lại không biết nói điều gì. Chờ đợi điều gì đó, nhưng thần Chân Thật lại không biết chờ đợi điều gì. Một đang muốn nói điều gì đó và một đang chờ đợi điều gì đó, vì thế nên cả hai cùng im lặng. Cả hai cùng im lặng nên không gian cũng dường như im lặng, bởi vì xung quanh không có gì, ngoại trừ một con bươm bướm chập chờn đôi cánh vàng nâu trên một ngọn cỏ bên bờ con kênh thúi mà không muốn bay đi nơi khác. Xa xa một cánh diều đứng gió lắc lư chiếc đuôi dài ngoằn. Bầu trời quang mây và ánh nắng đã bao phủ khắp nơi, mặt trời đã lên cao, thật cao.
...
(hết tập 3)
Nguyễn Đặng Hải